Trong thế giới Pickleball, có những nguyên tắc được xem là “bất di bất dịch“. Khi nói đến cú bỏ nhỏ (dink), mọi huấn luyện viên đều lặp đi lặp lại cùng một câu thần chú: “Giữ cổ tay vững chắc! Di chuyển bằng vai! Đừng dùng cổ tay!” Đây là nền tảng của sự ổn định. Đây là con đường an toàn nhất để xây dựng một cú dink kiên nhẫn và ít lỗi.
Và rồi, JW Johnson xuất hiện.
Chàng trai trẻ, một trong những tài năng xuất chúng và mạnh mẽ nhất của môn thể thao này, bước lên vạch bếp và… làm điều ngược lại hoàn toàn. Anh sử dụng cổ tay của mình. Rất nhiều. Và kỹ thuật “bất thường” đó không chỉ hiệu quả. Nó đang thay đổi hoàn toàn cuộc chơi ở cấp độ cao nhất.
Vậy, JW Johnson đang làm gì? Tại sao nó lại hiệu quả đến vậy? Quan trọng nhất, bạn có nên học theo?
1. Phân tích kỹ thuật: “Bẻ khóa” cổ tay
Hãy quan sát kỹ cú dink thuận tay (forehand) của JW.
- Kỹ thuật tiêu chuẩn: Một người chơi thông thường sẽ giữ cổ tay và cánh tay tạo thành một khối tương đối cố định. Họ sử dụng vai làm trụ để thực hiện một cú “đẩy” (push) hoặc “chặn” (block) bóng. Chuyển động nhỏ gọn, ít bộ phận di chuyển, ưu tiên sự ổn định.
- Kỹ thuật của JW: JW “bẻ khóa” cổ tay của mình. Anh thường để đầu vợt hạ thấp xuống dưới cổ tay. Sau đó, anh sử dụng một động tác “búng” (flick) hoặc “cuộn” (roll) cổ tay cực nhanh ngay tại thời điểm tiếp xúc bóng.
Đây không phải là một cú đẩy thụ động. Đây là một hành động chủ động. Nó sử dụng cổ tay như một đòn bẩy linh hoạt để điều khiển quả bóng.
2. Tại sao kỹ thuật “Dị” này lại hiệu quả đến vậy?
Việc sử dụng cổ tay mang lại cho JW Johnson hai lợi thế “chết người” mà lối chơi thông thường không thể có được.
a) Lợi thế #1: Bậc thầy của sự ngụy trang (Disguise)
Đây là lợi ích chiến thuật lớn nhất. Trong Pickleball, một trong những kỹ năng quan trọng nhất là “đọc” ý đồ của đối thủ.
- Với kỹ thuật tiêu chuẩn: Động tác chuẩn bị cho một cú dink (đẩy nhẹ từ vai) và một cú tấn công (vung cả cánh tay) trông hoàn toàn khác biệt. Đối thủ có thể “đọc” được bạn sắp làm gì và chuẩn bị phòng thủ.
- Với kỹ thuật của JW: Động tác chuẩn bị cho một cú dink cuộn xoáy và một cú tấn công “búng” (speed-up flick) trông giống hệt nhau. Cả hai đều bắt đầu bằng việc hạ đầu vợt và sử dụng cổ tay.
Đối thủ của JW không thể biết được quả bóng tiếp theo sẽ là một cú dink mềm mại, xoáy tít hay là một quả tên lửa lao thẳng vào người họ. Họ không thể đoán trước. Điều này buộc họ phải chơi trong trạng thái phỏng đoán. Họ phản ứng chậm hơn một nhịp. Sự do dự này chính là thứ tạo nên đẳng cấp của JW.
b) Lợi thế #2: Tạo ra những cú bóng “Bẩn” (Nasty Shots)
Cổ tay là công cụ hiệu quả nhất để tạo ra độ xoáy ở cự ly gần. Bằng cách “cuộn” cổ tay qua quả bóng, JW có thể tạo ra:
- Độ xoáy lên (Topspin): Cú dink của anh không chỉ bay nhẹ nhàng. Nó có độ xoáy lên cực cao. Điều này làm cho quả bóng “lặn” xuống một cách đột ngột ngay sau khi qua lưới. Bóng rơi vào chân đối thủ và cực kỳ khó để volley phản công.
- Độ xoáy ngang (Sidespin): Anh cũng có thể “cắt” cổ tay để tạo ra độ xoáy ngang. Điều này khiến quả bóng trượt đi theo một quỹ đạo khó lường sau khi chạm đất.
Đối thủ của JW không chỉ phải đối phó với một cú dink. Họ phải đối phó với một quả bóng “sống“, đầy độ xoáy. Nó bay theo một quỹ đạo mà họ rất ít gặp thấy.

3. Cái giá của sự khác biệt: Rủi ro cực cao
Nếu kỹ thuật này tốt đến vậy, tại sao các HLV lại khuyên chúng ta không nên dùng? Câu trả lời rất đơn giản: Nó cực kỳ không ổn định.
Việc “bẻ khóa” cổ tay là bạn đang thêm một khớp nối linh hoạt vào một cú đánh đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối. Chỉ cần bạn “búng” cổ tay sai một phần nghìn giây, hoặc góc mặt vợt lệch đi một milimet, kết quả sẽ là:
- Một quả bóng bay thẳng lên trời (pop-up), trở thành “mồi” cho đối thủ đập.
- Một quả bóng rúc thẳng vào lưới.
JW Johnson có thể làm được điều này vì anh sở hữu một bộ kỹ năng ở đẳng cấp phi thường:
- Cảm giác bóng bẩm sinh: Một sự nhạy cảm mà rất ít người có được.
- Sức mạnh cổ tay: Cổ tay và cẳng tay của anh cực kỳ khỏe. Điều này để có thể kiểm soát được cú “búng” đó.
- Hàng ngàn giờ luyện tập: Anh đã luyện tập động tác này đến mức nó trở thành bản năng. Trong khi đó, với người thường, nó là một hành động ngẫu nhiên.

4. Bài học cho bạn (99% người chơi): Có nên thử không?
Câu trả lời thẳng thắn, đối với hầu hết tất cả chúng ta, là: KHÔNG.
Việc cố gắng bắt chước một kỹ thuật ở đẳng cấp cao nhất khi bạn chưa làm chủ được những điều cơ bản nhất là một công thức dẫn đến thảm họa. Nó sẽ phá hủy sự ổn định và khiến bạn mắc lỗi nhiều hơn.
Thay vào đó, hãy học hỏi “tư duy” của JW, chứ không phải “kỹ thuật” của anh ấy:
- Bài học về sự ngụy trang: Ngay cả khi bạn sử dụng cú dink tiêu chuẩn (khóa cổ tay), hãy tự hỏi: “Làm thế nào để cú dink và cú tấn công của mình trông giống nhau nhất có thể?” Có thể là giữ nguyên tư thế chuẩn bị cho cả hai cú đánh cho đến giây cuối cùng chạm bóng.
- Bài học về sự phát triển: Pickleball không phải là một môn thể thao “chết“. Các quy tắc và kỹ thuật luôn phát triển. Những gì được coi là “chuẩn mực” hôm nay có thể bị thách thức bởi thế hệ vận động viên mới vào ngày mai.

Kết luận
Kỹ thuật dink của JW Johnson thực sự là một cảnh tượng thú vị. Nó là một minh chứng cho tài năng và sự khổ luyện phi thường. Đó là một vũ khí được mài giũa đến mức hoàn hảo, nhưng nó cũng là một con dao hai lưỡi. Đối với hầu hết chúng ta, con đường an toàn và hiệu quả nhất để cải thiện vẫn là con đường đã được kiểm chứng: di chuyển bằng đôi chân. Hãy khóa cổ tay một cách vững chắc. Xây dựng sự ổn định trước khi nghĩ đến sự phức tạp.
