Trong thế giới Pickleball, có những nguyên tắc cơ bản được xem là “chân lý”. Ví dụ như luôn sử dụng kiểu cầm vợt Continental để có sự linh hoạt tối đa ở vạch bếp. Hay cố gắng chạy lên bếp nhanh nhất có thể sau khi trả giao bóng.
Và rồi, có Riley Newman.
Anh ấy bước ra sân, phá vỡ gần như mọi quy tắc “sách giáo khoa”. Cựu vận động viên tennis này đã tự mình tạo ra một kiểu cầm vợt Pickleball độc nhất vô nhị. Một phong cách đi ngược lại mọi xu hướng truyền thống. Kiểu cầm vợt và cách anh bao quát sân đấu không giống bất kỳ ai trong hàng ngũ chuyên nghiệp.
Nhưng đây không phải là sự ngẫu hứng. Đó là một hệ thống được Riley Newman tính toán và mài giũa kỹ lưỡng. Nó trở thành một “mối đe dọa toàn diện” tại khu vực then chốt nhất: vạch bếp (kitchen line).
1. Nguồn Gốc Của Sự “Dị Biệt”: Kiểu Cầm “Pancake”
Trong khi 99% người chơi được dạy phải cầm vợt theo kiểu “Continental”. Thì Riley Newman lại sử dụng một kiểu cầm vợt mà nhiều người liên tưởng đến “cầm chảo rán” (Pancake Grip). Với lòng bàn tay gần như song song và hướng thẳng về phía đối thủ.

Phong cách này bắt nguồn từ một lời khuyên cũ khi anh còn trẻ và không có tiền học tennis. Anh được khuyên nên “đóng mặt vợt” (close the paddle face) lại để tạo thêm xoáy lên (topspin). Hàng chục năm sau, thói quen đó đã ăn sâu và trở thành nền tảng cho triết lý chơi bóng của anh. Newman không thắng bạn bằng những cú đánh từ vạch cuối sân (baseline). Anh ấy sẽ tìm mọi cách lên lưới và “kết liễu” bạn trong cuộc chiến tầm ngắn.
2. Vũ Khí #1: Biến “Cánh Gà” (Chicken Wing) Thành Cú Đập Chết Người
Trong Pickleball, “cánh gà” (chicken wing) là cơn ác mộng của mọi người chơi. Đó là khu vực vai/hông phía tay thuận. Về mặt giải phẫu, đây là điểm yếu chí mạng vì:
- Khi bóng bay vào đây, bạn không đủ không gian để đánh thuận tay (forehand).
- Bạn buộc phải co khuỷu tay lại và phòng thủ bằng một cú trái tay yếu ớt. Nó dễ dàng tạo cơ hội cho đối thủ tấn công khi bóng nảy cao.
Hầu hết người chơi đều ưu tiên dùng cú trái tay để che chắn vạch bếp. Họ chấp nhận điểm yếu “cánh gà” này nhưng với Riley Newman thì không.

Giải pháp của Newman: Nhờ kiểu cầm “Pancake” độc đáo này. Anh ấy không cần phải xoay cổ tay quá nhiều để đưa mặt vợt về vị trí vuông góc khi bóng bay vào “cánh gà”. Thay vào đó, anh ấy sử dụng chính cú thuận tay (forehand) của mình để bảo vệ khu vực này.
Khi đối thủ cố công vào điểm yếu “cánh gà” của anh, họ không nhận lại một cú phòng thủ yếu ớt. Mà là một cú đập thuận tay “pancake” đầy uy lực, cắm thẳng xuống sân. Riley Newman đã làm được điều không tưởng này. Biến điểm yếu phổ quát nhất trong Pickleball thành vũ khí tấn công nguy hiểm nhất của mình.
3. Vũ Khí #2: Cú Trái Tay Hai Tay (2HBH) Bất Chấp Hình Thể
Điều làm nên sự đặc biệt nữa là cú trái tay hai tay (2HBH) của Newman.
- Sự Kết Hợp Hoàn Hảo: Anh ấy duy trì y nguyên kiểu cầm thuận tay “pancake” của mình. Và chỉ cần đặt tay trái lên trên tay phải. Không cần xoay đổi grip phức tạp, giúp phản xạ cực nhanh.
- Không Bao Giờ Né Tránh: Trong khi đa số người chơi (kể cả chuyên nghiệp) sẽ cố gắng chạy vòng qua cú trái tay để đưa bóng về tay thuận. Anh em nhà Newman (cả Riley và em gái Lindsey) lại tin tưởng tuyệt đối vào nó. Họ giữ hai tay trên vợt gần như mọi lúc và sẵn sàng đánh trái tay từ bất kỳ vị trí nào. Điều đặc biệt là những cú drop hai tay vào bếp với độ chính xác đáng kinh ngạc.

- Hình Thể Không Đẹp Nhưng Hiệu Quả: Cú backhand của Newman không đẹp. Nó liên quan đến chuyển động toàn thân, hai khuỷu tay ép sát vào nhau và rất nhiều sự vặn vẹo cơ thể. Nhưng nó hiệu quả vì hai lý do:
- Anh ấy duỗi ngón trỏ lên mặt sau của vợt, tạo thêm một điểm tựa vững chắc, tăng cường sự ổn định và kiểm soát.
- Anh ấy là một vận động viên đỉnh cao, không bao giờ lười biếng trong di chuyển, cho phép anh “thoát hiểm” với những chuyển động tưởng chừng như không hiệu quả đó.
Chính yêu cầu về cú trái hai tay vững chắc từ Newman là một trong những chất xúc tác chính. Buộc các công ty sản xuất vợt phải thiết kế cán vợt dài hơn như ngày nay.
4. Lời Khuyên Của Bậc Thầy: “Đừng Bắt Chước Tôi… Hoàn Toàn”
Khi được hỏi liệu anh có dạy phong cách độc đáo này cho học viên của mình không? Newman thẳng thắn trả lời: “Không.” Anh hiểu rằng đây là một phong cách cực đoan. Nó phù hợp với cơ thể và thói quen được rèn giũa hàng chục năm của riêng anh.

Thay vào đó, anh đề xuất một phương pháp “lai” (Hybrid Approach) – đây mới chính là bài học đắt giá nhất cho tất cả chúng ta:
- Ở Vạch Cuối Sân (Baseline): Hãy sử dụng một kiểu cầm vợt truyền thống hơn (như Continental hoặc Eastern). Điều này giúp bạn thực hiện các cú đánh khi bóng chạm đất và trả giao bóng hiệu quả hơn.
- Khi Lên Lưới (NVZ): Ngay khi bạn di chuyển lên vạch bếp và chuẩn bị cho cuộc chiến tầm ngắn, hãy tham khảo kiểu cầm “Pancake” của Riley Newman.
Tại sao? Vì khi đã ở trên lưới, mối đe dọa về sức mạnh từ cuối sân đã giảm đi. Ưu tiên hàng đầu lúc này là tốc độ phản xạ tay và khả năng bảo vệ “cánh gà” – những điều mà kiểu cầm “pancake” làm tốt nhất.
Kết Luận:
Riley Newman là một thiên tài chiến thuật, người đã dám đi ngược lại mọi quy tắc để xây dựng một hệ thống thi đấu gần như hoàn hảo cho riêng mình, hy sinh lối chơi baseline để trở thành một “quái vật” thực sự tại vạch bếp.
Bài học lớn nhất từ anh không phải là chúng ta nên cầm vợt giống anh, mà là chúng ta nên tư duy một cách linh hoạt. Đừng cứng nhắc tuân theo một “chân lý” duy nhất. Hãy hiểu rõ ưu nhược điểm của từng kỹ thuật và thích ứng kiểu cầm vợt của bạn với từng vị trí cụ thể trên sân. Sử dụng grip truyền thống ở xa và chuyển sang “pancake” khi ở gần – đó có thể là bí quyết “lai” giúp bạn vừa có sức mạnh ở cuối sân, vừa có sự kiểm soát và khảS năng phản đòn “chết người” tại vạch bếp.